Những người giữ xanh thủ đô
on 6th Tháng Bảy 2016
| 584 views

Khi thành phố lên đèn cũng là lúc chị Vinh líu tíu đạp cái xe xỉn màu tới nơi làm cho việc. gần đồ nghề, khoác vội chiếc áo lao công vẫn còn vệt mồ hôi hôm trước, chị khom người đẩy chiếc xe rác xuyên vào bóng đêm và tuyến phố dài hun hút thực hiện dịch vụ lau kính tòa nhà.

cái công tác mà không ít dương thế cho là ở đáy cùng của phố hội này đã gắn bó mang chị gần 30 năm. Chị là 1 người con của dòng tộc Nguyễn Hữu (làng Nhân Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội), một dòng họ với tới bốn đời làm cho sạch, khiến đẹp thủ đô…

Tứ đại… đồng nghề

Trong các năm đầu ngành công chính mới ra đời (1936) thì ông Nguyễn Hữu Trọng, người con trước nhất của dòng tộc Nguyễn Hữu, đã đầu quân vào đội thông cống của Sở Công chính Hà Nội. công tác khá vất vả và bị xã hội coi thường, nhưng vì trên vai còn gánh nặng nuôi mẹ già và chín đứa trẻ con đã làm ông phải sớm ngày tối mặt sở hữu bùn và cống rãnh. Chẳng dư dật gì nhưng dòng nghề này cũng nuôi được cả gia đình ông.

Thấy mấy người em làm việc quần quật mà gia đạo vẫn khó khăn, ông liền khích lệ họ theo nghề của ông. Mấy năm sau bốn người em trai của ông tuần tự được nhận vào khiến cho tại Sở Công chính với những việc khá khó nhọc như thông cống, hút phân, dọn nhà vệ sinh công nghiệp… Rồi họ đã gắn bó mang nghề trong cả cuộc đời. các thế hệ sau của dòng họ Nguyễn Hữu cũng tiếp bước cha anh vào đầu quân trong ngành công chính. Ông Trọng có chín người con thì đến bảy người theo nghề cha.

Con trai cả của ông tên Nguyễn Hữu Đãi sau lúc xuất ngũ cũng trở thành công nhân bơm hút phân của tổ chức Vệ sinh Hà Nội. Ông Đãi làm việc đến năm 1990 mới nghỉ hưu. những con tiếp theo của ông Trọng người thì khiến tại ban điều hành lăng chủ toạ Hồ Chí Minh, người thì khiến cho tại đơn vị Môi trường thị thành Hà Nội, trong chậm tiến độ có chị Vinh hiện là người lao động của Xí nghiệp Môi trường thị thành số 3. Ngoài bảy người con của ông Trọng còn với đến 31 người khác thuộc thế hệ thứ 2 (cháu gọi ông Trọng là bác ruột) của dòng tộc Nguyễn Hữu khiến người lao động của công ty Môi trường và đô thị Hà Nội.

Thế hệ trẻ nhất của dòng tộc Nguyễn Hữu (thế hệ thứ tư) hiện cũng mang khoảng hơn chục người chuyên dụng cho trong ngành nghề môi trường giat ghe Hà Nội. Họ với độ tuổi rất trẻ (22-27) song cũng theo nghiệp cha anh. Cụ thể Nguyễn Thanh Hải, sinh năm 1978, cháu ngoại của ông Nguyễn Hữu Đãi, đang là công nhân lái xe chở rác thuộc đội xe cơ giới của doanh nghiệp Môi trường thành phố Hà Nội.

Hay như Lê Hồng Vân, là cháu gọi ông Nguyễn Hữu Trọng bằng cụ ngoại. Vân sinh 1983, hiện là người trẻ nhất thuộc thế hệ thứ tư khiến cho trong ngành nghề môi trường, Vân đang là công nhân của Xí nghiệp Môi trường thành thị số một (Công ty Môi trường thành phố Hà Nội). Thế hệ thứ ba, thứ tư của dòng họ Nguyễn Hữu đều sinh sau năm 1960 trở về đây nên người nào nấy đều có điều kiện được học tập. đặc thù có các người sau khi thấp nghiệp đại học đã theo bước cha anh về công việc trong ngành nghề môi trường Hà Nội ở những ngành nghề đòi hỏi trình độ cao như: quản lý, công nghệ chế biến, xử lý rác.
một trong số họ là Nguyễn Hữu Đăng, cháu nội ông Nguyễn Hữu Trọng. Đăng sinh 1976, là kỹ sư chuyên lĩnh vực môi trường được đào tạo tại Đại học Bách khoa Hà Nội. Hiện Đăng đang phụ trách công nghệ xử lý, chế biến rác ở Xí nghiệp Chế biến rác thải Lam Sơn (thuộc tổ chức Môi trường thị thành Hà Nội). một cháu nội khác của ông Trọng là Nguyễn quang quẻ Tiến cũng thấp nghiệp Đại học vốn đầu tư kế toán Hà Nội, sau chậm triển khai về làm việc trong tổ chức. Tiến hiện là một đảng viên trẻ có năng lực đang công tác tại phòng doanh nghiệp lao động của công ty Môi trường thành thị Hà Nội.

đến giờ sau sắp 70 năm, dòng họ Nguyễn Hữu đã đóng góp cho sự nghiệp môi trường Hà Nội sắp 180 con em. hồi tưởng về truyền thống Đó của dòng họ, chị Vinh không nén được xúc động: “Dòng họ tôi biết ơn mẫu nghề này, nhờ nó mà bao người con của dòng tộc đã được nuôi dưỡng và trưởng thành. Tôi còn nhớ cha tôi (ông Nguyễn Hữu Trọng) khi còn sống vẫn thường dạy chúng tôi rằng: “Nghề gì cũng là nghề, cha con mình mang may mắn vì được gắn bó có dòng nghề khiến xanh đẹp cho đời, thế là hạnh phúc ấy con à! vậy mà giờ đây cụ chẳng còn sống để chứng kiến con cháu trưởng thành như lời dạy năm nào”.

Vui buồn tiếng thanh hao tre

gần 70 năm sống mái sở hữu nghề, cũng từng ấy thời kì các người con của dòng tộc Nguyễn Hữu phải gặp bao khó khăn. công tác ngày nào cũng phải xúc tiếp với rác, bụi, phân, bùn cống, rác thải y tế… đã để lại trong thân thể họ những mầm bệnh quái ác. Đây dường như là nỗi khổ chung mà mỗi người lao công sẽ vấp phải khi gần sửa bước sang loại dốc bên kia của cuộc đời. Chính ông Nguyễn Hữu Trọng sau 40 năm làm cho việc khó nhọc cũng sớm ra đi ở mẫu tuổi 63 vì mắc bệnh viêm phổi kinh niên. Con cháu ông phổ biến người cũng ko thoát khỏi trùng vây của căn bệnh quái ác Đó.

Rồi những kỷ niệm buồn, những tai nạn nghề nghiệp… sở hữu các lần đang đẩy xe rác thì bị một bịch rác của các kẻ vô tinh thần dội thẳng xuống đầu, hay với người vô tình đâm thẳng xe vào người. Chị Vinh nói lại: “Hồi đầu năm ngoái (2003), tôi đang đẩy xe rác về điểm tụ họp trên đường Lê Duẩn thì bị một cậu tuổi teen chạy xe máy tông thẳng vào rồi bỏ chạy. Tôi bị ngã đập đầu xuống đất bất tỉnh”.

Nhưng các tai ương ấy chưa sợ bằng nỗi sợ xa chồng vắng con trong những dịp lễ tết. 30 năm gắn bó mang nghề là cũng chừng đó năm chị Vinh không được dự 1 bữa tất niên thiêng liêng yên ấm cùng chồng con, cũng từng ấy năm gia đình chị hiếm được quây quần bên mâm cơm chiều đủ đũa đủ bát… Rồi những đêm mưa gió bão bùng, các đêm xe chở rác chuyên dụng hỏng, cả đội lao công lại trắng đêm cùng với rác…

Cực nhọc, thiệt thòi tương tự nhưng các người lao công khái quát và các người trong dòng họ của chị vẫn bám trụ mang nghề. Tính làng nhàng mỗi ngày toàn thể người lao động viên của tổ chức Môi trường đô thị phải len chân đến khắp ngả con đường Hà Nội thu gom hàng ngàn tấn rác sinh hoạt và hàng trăm khối rác vật liệu xây dựng. Thử tưởng tượng xem ví như ko với họ một ngày thôi thủ đô sẽ ra sao?

Tuy khó nhọc nhưng đối sở hữu những lao công như chị Vinh thì chậm triển khai còn là niềm vui, vinh diệu vì được góp sức vào công việc chung của quốc gia. Rồi những yên ủi khích lệ âm thầm của bao người không quen biết. sở hữu những lần chị Vinh nhặt được phần lớn hiện vật quí như: đồng hồ đeo tay, ví tiền, thẻ nhà báo, giấy phép lái xe, hộ khẩu, bằng thấp nghiệp đại học… chị lại mua tới thân chủ để trả họ. công việc thông thường cứ đều đặn như chiếc kim đồng hồ đi lại, bẵng đi thời kì với người quên, sở hữu người quay lại nói câu lạy tạ…

“Chẳng để khiến gì nhưng thế đã là yên ủi, cổ vũ phổ thông cho chúng tôi rồi”. lúc thị thành lên đèn cũng là khi chị Vinh ton tả đạp loại xe xỉn màu đến nơi làm cho việc. gần đồ nghề, khoác vội chiếc áo lao công vẫn còn vệt mồ hôi hôm trước, chị khom người đẩy cái xe rác xuyên vào bóng đêm và con đường dài tun hút. dòng công việc mà không ít người đời cho là ở đáy cùng của phường hội này đã gắn bó sở hữu chị sắp 30 năm. Chị là một người con của dòng tộc Nguyễn Hữu (làng Nhân Chính, huyện Thanh Xuân, Hà Nội), 1 dòng họ với đến bốn đời làm sạch, làm cho đẹp thủ đô…